Không hề, người siêu giàu không làm giàu bằng cách lấy của người nghèo!

2 years ago
Sponsor

Nhiều người tin rằng người giàu chỉ trở nên giàu có bằng cách lấy của người khác. Cách nhìn nhận này được xem là tư duy một chiều vì những người tin vào nó coi kinh tế vĩ mô là một trò chơi không phải của họ.Giống như quần vợt, nơi một người phải thua để người kia giành chiến thắng. Trong bài thơ của mình, nhà thơ người Đức, Bertolt Brecht, đã đúc kết lại lối tư duy này như sau:

Nếu không phải vì tôi nghèo, thì bạn sẽ chẳng giàu

Bertolt Brecht

Mặc dù suy nghĩ này rất phổ biến, nhưng về cơ bản là sai, như đã được chứng minh bằng những phát triển đáng kinh ngạc ở Trung Quốc trong bốn thập kỷ qua. Chưa có thời điểm nào trong lịch sử mà có nhiều người thoát được cảnh nghèo khổ trong một thời gian ngắn như vậy ở Trung Quốc. Theo số liệu chính thức của Ngân hàng Thế giới, tỷ lệ người cực kỳ nghèo ở Trung Quốc năm 1981 đứng ở mức 88,3%. Đến năm 1990, con số này đã giảm xuống còn 66,2%. Và vào năm 2015, chỉ có 0,7% dân số Trung Quốc sống trong tình trạng cực kỳ nghèo đói. Trong thời kỳ này, số người nghèo ở Trung Quốc đã giảm từ 878 triệu xuống dưới 10 triệ người.

“ HÃY ĐỂ MỘT SỐ NGƯỜI LÀM GIÀU TRƯỚC!”

Phép màu kinh tế Trung Quốc bắt đầu với cải cách kinh tế của Đặng Tiểu Bình. Chính Đặng đã tuyên bố: Trước tiên, hãy để một số người làm giàu trước nhất”. Trong vài thập niên tiếp theo, chính phủ Trung Quốc đã chấp nhận sở hữu tư nhân tư liệu sản xuất và thị trường tự do để đổi lấy ảnh hưởng lớn hơn.Mặc dù thực tế là nhà nước vẫn có một sức lực kìm hãm mạnh mẽ đối với nền kinh tế Trung Quốc, nhưng nó đã giảm đáng kể vai trò của nó kể từ thời kỳ Mao Trạch Đông. Và dưới thời Đặng, các “đặc khu kinh tế” đã được tạo ra trên khắp Trung Quốc.

Dưới thời Mao, Trung Quốc không có một tỷ phú. Tuy nhiên, đến năm 2010, con số đã tăng lên 64 nhờ những cải cách mới của Đặng . Hiện tại, có 324 tỷ phú ở Trung Quốc, và đó là chưa tính 71 tỷ phú ở Hồng Kông. Ngày nay, không có quốc gia nào khác trên thế giới, ngoại trừ Hoa Kỳ có nhiều tỷ phú như Trung Quốc. Nếu lý thuyết trên theo thơ của Brecht là chính xác, sự phát triển này sẽ là không thể. Nhưng thực tế lại ngược lại: sự suy giảm mạnh vấn nạn nghèo đói và sự gia tăng mạnh mẽ đồng thời số lượng tỷ phú đều tỉ lệ thuận với nhau.

Hầu hết những người giàu không trở nên giàu hơn chỉ vì họ lấy của người nghèo, nhưng vì họ tạo ra lợi ích lớn cho người khác. Jack Ma là người giàu nhất Trung Quốc – là một ví dụ. Với khối tài sản trị giá 34,6 tỷ USD, ông trở nên giàu có vì đã thành lập Alibaba và các công ty thành công khác, đáp ứng nhu cầu của hàng trăm triệu đồng bào của mình.

Số lượng tỷ phú và phần trăm dân số sống trong nghèo khổ tại Trung Quốc ( trừ Hồng Kông) – FORBES/ NGÂN HÀNG THẾ GIỚI

NGƯỜI GIÀU TẠO RA LỢI ÍCH CHO TOÀN XÃ HỘI

Lướt qua danh sách các tỷ phú thế giới của Forbes cho thấy hầu hết những người trong danh sách đều là doanh nhân hoặc tiếp quản đế chế kinh doanh từ cha mẹ và đưa chúng lên một tầm cao mới. Phần lớn trong số mười người giàu nhất thế giới là những doanh nhân tự thân. Jeff Bezos, người giàu nhất thế giới với tài sản ròng trị giá 131 tỷ USD, đã làm giàu theo cách tương tự như Jack Ma thông qua thương mại điện tử.

Bill Gates, người giàu thứ hai trên thế giới (và giàu nhất trong một thời gian dài) đã không trở nên giàu có bằng cách lấy bất cứ thứ gì từ người nghèo. Ông tạo ra và đem cho thế giới một thứ gì đó. Và chưa kể đến hàng tỷ đô la mà Gates đã quyên góp cho các hoạt động từ thiện, thì ông đã đem đến cho thế giới rất nhiều phần cứng và phần mềm cho máy tính, bao gồm các chương trình Office mà rất nhiều người trong chúng ta sử dụng mỗi ngày.

Larry Ellison, số 7 trong danh sách của Forbes, đã xây dựng nên sự giàu có của mình trên phần mềm cho cơ sở dữ liệu quản lý quan hệ khách hàng. Tiếp đến là Mark Zuckerberg ở vị trí thứ 8, người có ý tưởng tuyệt vời với Facebook, hiện có gần hai tỷ người dùng. Larry Page và Sergey Brin, ở số 10 và 14 trong danh sách của Forbes, trở nên giàu có vì họ đã phát triển công cụ tìm kiếm thành công nhất trên hành tinh – Google.

TƯ DUY TIÊU CỰC GÂY HẠI CHO CÁ NHÂN VÀ CHO TOÀN XÃ HỘI

Suy nghĩ tiêu cực về cách làm giàu là một sự sai lầm, nó có tác động tiêu cực đến mọi người và cho toàn xã hội. Các nhà tâm lý học đã phát hiện ra rằng tư duy tiêu cực về sự giàu có là kết quả của sự ghen tị. Bất cứ ai tin rằng cách duy

Sponsor
nhất để trở nên giàu có là lấy của người khác sẽ hình thành thói ghen tị và căm tức người giàu . Tư duy này cũng là cơ sở của các lý thuyết xã hội chủ nghĩa đã mang lại rất nhiều đau khổ cho nhân loại trong hơn một trăm năm qua. Bertolt Brecht, tác giả của bài thơ được trích dẫn lúc đầu, không chỉ là một nhà thơ, ông đã từng là một người cộng sản rất sung bái Josef Stalin.

Bất cứ ai tin rằng người giàu chỉ có thể trở nên giàu có hơn bằng cách lấy của người khác đã tạo ra một rào cản cho thành công của chính họ. Những người quá trung thực tin rằng người giàu đều là kẻ gian, sẽ không bao giờ tự cố gắng để trở nên giàu có. Niềm tin này có chức năng như một rào cản tâm lý vô thức chống lại sự giàu có của chính họ. Và những kẻ vụ lợi, mánh khóe, không có đạo đức, những người nghĩ theo chủ nghĩa này thậm chí có thể bị cuốn vào một cuộc đời tội phạm. Các nhà tù trên thế giới đầy những người nghĩ rằng họ chỉ có thể làm giàu bằng cách lấy của người khác.

Sự thật lại được kể một câu chuyện hoàn toàn khác, ví dụ của các tỷ phú Trung Quốc chứng minh rằng: câu chuyện thành công về mặt kinh tế lớn nhất trong lịch sử loài người bắt đầu bằng việc nhận ra , thay vì làm hại xã hội, mọi người đều có lợi khi tất cả trở nên giàu có hoặc thậm chí là siêu giàu như nhũng doanh nhân. Đó không chỉ là các tỷ phú kiếm được nhiều của cải từ cải cách kinh tế của Trung Quốc, mà còn là một trong số hàng triệu triệu người sống trong cảnh nghèo khổ trước đây.

Theo Rainer Zitelmann

Forbes

Sponsor
Tags: Bài viết

Cơ hội mới cho bạn. Ra trường và có việc làm 99.9%

Chat ngay!